Vì nó là tình thương ...

Vì nó là tình thương ...

17/02/2017 17:10
Cái khoảnh khắc ẳm cháu lên, tôi không có ý cưng nựng, mà chỉ muốn nâng cháu lên để ngang bằng hoặc cao hơn tôi, để tôi có cơ hội ngắm cháu, ngưỡng mộ cháu. Tuổi thơ mà đã có nhân cách lớn

Sáng nay, các cô giáo Trường Mầm Non Bé Tài Năng đưa mấy chục cháu đến Tu viện lễ Phật, tham quan. Sau khi sinh hoạt vui chơi, ca hát . . . tôi phát lộc cho các cháu. Ngoài hồng bao lì xì năm mới, còn có một món quà nhỏ, hoặc là chiếc ngọc bội bằng lưu ly hoặc là chiếc lá bồ đề bằng gỗ, các cháu được nhận một trong hai.

Tôi đã tặng quà này từ nhiều năm nay trong dịp tết hoặc các kỳ lễ cho Phật tử, cả người lớn và trẻ em. Hầu như mọi người, 99% thích chiếc ngọc bội bằng lưu ly, trông nó quí phái, đẹp đẽ, sang trọng, long lanh khi để trước ánh đèn. Thậm chí có người nhận được chiếc lá bồ đề thì ... cho con đổi cái kia.

Sẽ không có gì bàn nếu trong và sau khi tặng quà không có ai lên tiếng. Sẽ không có gì nói nếu ai đó xin được đổi chiếc lá bồ đề để lấy chiếc ngọc bội, vì với tôi điều đó đã thấy quen.

Cháu bé sau khi nhận quà sáng nay cũng "Cho con đổi cái kia" những hoàn toàn ngược lại.

Lúc tặng quà xong, cháu đến gặp tôi, trên tay cầm chiếc ngọc bội, đưa thẳng lên rồi nói: "Thưa thầy cho con đổi cái kia". Tôi thầm nghĩ, tại sao bé đang cầm chiếc ngọc bội rất đẹp mà không thích, lại đòi chiếc lá bồ đề bằng gỗ, màu nâu, không bắt mắt lắm với sở thích của trẻ thơ. Tôi không lấy lại chiếc ngọc bội mà đưa thêm cho cháu chiếc lá bồ đề, rồi nói: "Con cầm hai cái xem, rồi chọn một". Cháu cầm hai cái, nhìn khoảng vài giây rồi trả lại chiếc ngọc bội. Khuôn mặt rạng rỡ, trên tay cầm chiếc lá bồ đề giơ lên cao rồi cháu la lên "Con thích cái này". Ngạc nhiên quá, tôi cầm vội tay cháu kéo qua một bên rồi hỏi:
- Tại sao con lại thích cái này?
- Tại vì - cháu nói - đó là trái tim (thực là ra lá bồ đề).
- Vì sao con biết nó là trái tim? - Tôi hỏi tiếp.
- Vì sinh nhật con, mẹ mua chiếc bánh có vẽ hình trái tim rồi ghi tên con trong đó, vì tấm hình của con được mẹ để trong khung có hình trái tim, và chiếc áo mặc cũng có hình trái tim, nên con thích nó lắm.
- Vì sao con thích trái tim? Tôi hỏi.
- Vì nó, cháu ấp úng, vì nó là . . . là tình thương.
Cháu không biết giải thích nhưng cháu hiểu "Vì nó là tình thương"

Tôi ẳm cháu lên mà lòng lâng lâng một cảm xúc khó tả - cảm xúc về trái tim. Tôi không đính chính cháu đó là biểu tượng lá bồ đề, và nếu có nói lá bồ đề thì chưa chắc cháu đã hiểu nó là cái gì, để làm gì. Tôi bắt đầu nhìn lá bồ đề trên tay cháu và trái tim tôi bất chợt cũng nói theo cháu: Nó là trái tim.

Có nhiều người (người lớn), sau khi nhận chiếc lá bồ đề đã phản ứng bằng cách đổi ngay lúc đó để lấy cho được chiếc ngọc bội. Có lúc tôi đang phát quà, chưa kịp đổi thì người kia đã thò tay vào đĩa lấy luôn món quà mình thích, tức nhiên là kèm theo sự hớn hở mừng, vui với những lời nói, cười lớn tiếng, khiến người khác phải . . . nhìn. Trường hợp cháu bé sáng nay, nhận được chiếc ngọc bội, dù không thích, cháu vẫn đứng yên, không có phản ứng gì. Cho đến khi phát xong quà thì cháu mới bước lên và từ tốn nói: "Cho con đổi cái kia". Lẽ thường, khi một đứa bé không nhận được món quà mình thích thì cháu sẽ phản ứng, đòi đổi ngay. Sao vậy? Đổi để thỏa mãn sở thích tức thời, nhưng quan trọng hơn là đổi sớm kẻo món mình thích không còn. Thậm chí, có bé sẽ nói điều mình muốn: "Cho con hai cái luôn được không?". Nhưng ở đây, cháu rất điềm tỉnh, chỉ đứng nhìn bạn mình nhận quà. Xong rồi mới lên xin đổi và chỉ nhận đúng cái mình thích.

Tôi đã nhìn sâu vào bé để thấy cho được "cái khuôn"đã đúc ra cháu. Bố mẹ cháu đã có trái tim thương yêu lớn đối với cháu - ổ bánh trái tim, khung hình trái tim, chiếc áo trái tim. Đó chính là trái tim thương yêu của mẹ, đó cũng là trái tim biết giáo dục con cái của cha. Không ít các bậc mẹ cha thương con, chiều con, tặng cho con những món trò chơi như xe tăng, đại bát, súng, đạn, gươm, giáo . . . Tôi cũng đã chứng kiến nhiều bà mẹ, giao cho con iPad, iPhone để con mặt tình ... chơi game hết giờ này đến giờ nọ. Đó có phải là chúng ta thương con hay đang cung cấp vũ khí (dù là giả) để cháu "thực tập", khi lớn các cháu ra đường cầm đồ thật "thực hành"? Có phải chúng ta đã trang bị cho con cháu những "kiến thức" như nói dối, nói lưỡi đôi chiều, nói lời ác, nói thêu dệt để các cháu dễ dàng tiếp nhận rồi "ứng dụng" ngay vào đời khi lớn. Hình ảnh cháu bé cầm "trái tim" trên tay và hồn nhiên nói "con thích trái tim lắm"đã cho tôi bài học về giáo dục trẻ thơ. Những gì người lớn sắm sửa cho con chính là trang bị cho nó cái đó. Tuổi trẻ chơi cái gì chúng là cái đó. Ta cũng vậy, chơi cái gì, chúng ta là cái đó.
Cái khoảnh khắc ẳm cháu lên, tôi không có ý cưng nựng, mà chỉ muốn nâng cháu lên để ngang bằnghoặc cao hơn tôi, để tôi có cơ hội ngắm cháu, ngưỡng mộ cháu. Tuổi thơ mà đã có nhân cách lớn.

Chúng ta thường tự hào đất nước này xây được toà nhà cao năm, bảy chục tầng, mở được tuyến cao tốc dài mấy trăm km, xuất khẩu hàng hoá doanh thu mấy trăm tỷ USD, nhưng cứ để văn hoá, đạo đức, lối sống trong xã hội tầm cao không quá trần nhà, tầm nhìn không quá cửa ngõ và túi khôn đạo đức không lớn hơn bát mì thì sao có thể gọi là sánh vai với cường quốc này, châu lục nọ. Chúng ta đang xây dựng một xã hội vật chất với những tiện nghi ở đỉnh cao, thì cũng đừng quên xây dựng các giá trị đạo đức cốt lõi nơi chiều sâu tâm thức của tuổi trẻ. Chính cái chiều sâu đạo đức kia mới là nền móng nâng những toà nhà cao chọc trời, những cung đường dài vạn dặm và những kho ngân khố dồi dào của quốc gia. Chúng ta đang đối mặt với một khoảng nợ công không hề nhỏ. Trung bình mỗi người Việt Nam hiện nay phải gánh gần 30 triệu VNĐ nợ công. Nếu không hoạch định chiếc lược đào tạo nguồn nhân lực đạo đức, tri thức, hết lòng vì dân, vì nước lên hàng quốc sách ngay từ bây giờ thì con cháu của chúng ta sẽ là con nợ của thế giới mà không có cách trả. Chúng ta có quyền xây dựng, phát triển tất cả những gì có thể vì ích nước lợi dân, nhưng phải cho con cháu ta cái "vốn"để biết làm ăn, biết duy trì, phát triển cái ta tạo. "Quyền thừa kế" của con cháu chúng ta ít ra là trình độ tri thức, đạo đức, nhân cách thì con cháu chúng ta mới có "vốn"để trả nợ do chúng ta để lại. Đừng di chúc cho con cháu ta những ... món nợ công khủng.

Tôi không nhìn giá trị quốc gia bằng những cái cân đo đong đếm, tôi nhìn tài sản quốc gia trên vầng trán sáng chói của tuổi trẻ. Đơn giản chỉ là đứng xếp hàng để nhận quà. Đơn giản chỉ là "Con rất thích trái tim". Cái xếp hàng đó, lớn lên cháu sẽ góp phần sắp xếp lại trật tự xã hội, trái tim yêu thích đó lớn lên, cháu sẽ đem tình thương san sẻ đến tất cả mọi người, mọi loài.

"Vì nó là tình thương", đó là tiếng nói yếu ớt, bé bỏng của trẻ thơ, xin người lớn hãy lắng nghe!


Trí Chơn

minh hoa 1

 vi no la tinh thuong

Ý kiến bạn đọc

2 bình luận

An Viên Hương ( 2017-02-18 09:56:30 )

phudu1960@gmail.com

Kính Sư phụ! Qua câu chuyện thầy kể, con ngưỡng mộ bé quá! Con đọc đi đọc lại lời thầy dạy và xin khắc cốt ghi tâm để tự sửa mình và dạy con cháu! Nam Mô A Di Đà Phật!

Viên Đức ( 2017-02-17 19:45:28 )

khanhhienha@yahoo.pl

Nam mô Phật Nam mô Pháp Nam mô Tăng!

  • 1

Ý kiến của bạn:

  • + = ?

Các tin tức khác

Back to top