Có Một Chiều Xưa

Có Một Chiều Xưa

27/11/2017 18:53

Ta vẫn nhớ có một chiều như thế

Ánh vàng ươm vạt nắng
 chiều đông

Mây lờ lững trôi cuối trời xa vắng


Ta thẫn thờ lạc lối giữa mênh mông.


Phật đài xưa còn ngổn ngang sỏi đá

Bao mồ hôi Người vất vả gian nan

Bàn tay chai sần cát đá bê tông


Nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời rạng rỡ.

 

Trong khoảnh khắc ngày đầu xuân bỡ ngỡ

Nơi sân chùa có hoa nắng đong đưa

Đỉnh phù vân tháng ngày ta rong ruổi

Miền Chân như miên viễn chợt tỏ tường.


 

Có những ngày ta chơ vơ, lạc lõng

Đâu là nơi tìm đến để dừng chân

Người hiển hiện uy nghi Thân, Khẩu, Ý

Mỉm nụ hiền ta như mở khối  trần tâm.

 

Ta đã về đây sau bao năm tháng


Giông bão cuộc đời muôn nỗi đắng cay

Ta ngồi xuống sau nửa đời phiêu dạt

Nương tựa Cõi thiền lòng nhẹ mấy tầng mây.

 

Ta gặp Người giữa biển đời dâu bể


Như nhân duyên hội tụ tự ngàn năm.

Như nước biển đếm đong chẳng thể

Tình Sư - Đệ  sâu nặng cõi mênh mông
.

 

Nơi quy hướng là nơi tâm tĩnh lặng


Cuộc vô thường nay bỗng thấy an nhiên

Dòng luân vũ ta tuỳ duyên hoà điệu

Biết ơn Người giữa vũ trụ thiên niên.

 

 

Saigon, tháng Tôn sư trọng đạo 2017
Huỳnh Duyên

Ý kiến bạn đọc

0 bình luận

Ý kiến của bạn:

  • + = ?

Các tin tức khác

Back to top